Friday, August 11, 2017
CÔ ĐƠN
Là những ngày dài
Tháng Tám có nhiều mưa, hiên nhà đầy lá rụng
Bầy chim sẻ thôi chiu chit gọi nhau
Em giờ bỏ phố đi đâu?
Đường chênh chao một bóng sầu riêng ta.
Là những nỗi nhớ thoáng qua
Một dấu bàn tay chiều nao còn nghe ấm
Bờ vai run, làn...

CÔ ĐƠN

Là những ngày dài
Tháng Tám có nhiều mưa, hiên nhà đầy lá rụng
Bầy chim sẻ thôi chiu chit gọi nhau
Em giờ bỏ phố đi đâu?
Đường chênh chao một bóng sầu riêng ta.

Là những nỗi nhớ thoáng qua
Một dấu bàn tay chiều nao còn nghe ấm
Bờ vai run, làn tóc rối
Góc bàn có ô cửa màu xanh vời vợi
Khoảng trời chiều thăm thẳm mắt em nâu

Những tháng năm rồi sắp bạc màu
Dẫu tường cũ vẫn rong rêu, dẫu ly café chiều nay vẫn đắng
Ta tựa đầu vào hôm qua, gục ngã
Không có em, ta chẳng còn gì cả
Chẳng còn lại gì ngoài những nỗi cô đơn

Em có biết không?
Có những ngày ta thấy mình đã sống
Trơ trọi biết nhường nào giữa thành phố vắng em.

(HuongHuong, 11/08/12)

Friday, June 2, 2017

Em ra phố không còn áo lụa
Nắng nung da cháy cả hồn nhiên
Nón che nghiêng vòng quanh đôi má
Giấu môi cười trong giấc ngủ yên

Bởi em giận nắng về bất chợt
Nắng phủ đầy trên lớp da thơm
Ra phố trưa nay đầy kín áo
Mắt nhìn xa lạ chiếc eo thon

Mong nắng qua nhanh về chốn cũ
Mặc áo hoa cà ghé thăm anh
Dáng nhỏ mi nhon hồn nhí nhảnh
Nhìn đời trong mắt một màu xanh !

Thursday, March 2, 2017

Có những ngày nhớ em đến quay quắt, xong cũng đéo biết làm thế nào cả

Tuesday, November 8, 2016

(Source: xxx-sexbomb)

(Source: new-xxix)

(Source: new-xxix)

Tuesday, October 18, 2016

artemisdreaming:


I remembered an old photo
I’d seen somewhere.
Watch things in real time,
and it’s easy to believe
we’re part of the world,
that our motion
is more than random,
our presence
more than accidental.
But a long exposure
reveals the truth.
We’re just ghosts,
illusions we perpetrate
in ourselves.


Larry Brand - The Girl on the Train, 2013 Movie Script   

Images:  Matthew Pillsbury  - Time Frame Series, Benrubi Gallery -  (see in lightbox for individual titles)



Saturday, April 9, 2016
puredox:
“ “LA JEUNE FILLE A LA FLEUR,” A PHOTOGRAPH BY MARC RIBOUD, SHOWS THE YOUNG PACIFIST JANE ROSE KASMIR PLANTING A FLOWER ON THE BAYONETS OF GUARDS AT THE PENTAGON DURING A PROTEST AGAINST THE VIETNAM WAR ON OCTOBER 21, 1967. THE PHOTOGRAPH...

puredox:

“LA JEUNE FILLE A LA FLEUR,” A PHOTOGRAPH BY MARC RIBOUD, SHOWS THE YOUNG PACIFIST JANE ROSE KASMIR PLANTING A FLOWER ON THE BAYONETS OF GUARDS AT THE PENTAGON DURING A PROTEST AGAINST THE VIETNAM WAR ON OCTOBER 21, 1967. THE PHOTOGRAPH WOULD EVENTUALLY BECOME THE SYMBOL OF THE FLOWER POWER MOVEMENT.

Saturday, March 26, 2016
tháng ba
Tháng ba ngày lá bịn rịn xuân
Mưa phố im mây những ngại ngần
Em mang áo dệt tơ thơm gió
Ngực trầm khe khẽ những phân vân…
Tóc xanh bời rối lịm mùa xuân
Mỏng như sương khói gót chân trần
Về thu xếp lại mùa thay lá
Chiều hôm thức dậy mộng mùa...

tháng ba
Tháng ba ngày lá bịn rịn xuân

Mưa phố im mây những ngại ngần

Em mang áo dệt tơ thơm gió

Ngực trầm khe khẽ những phân vân…

Tóc xanh bời rối lịm mùa xuân

Mỏng như sương khói gót chân trần

Về thu xếp lại mùa thay lá

Chiều hôm thức dậy mộng mùa hoa.

Chiều hôm thức dậy, cuộc tình qua…

Như mơ một giấc chẳng thật thà

Thấy ngoài hiên vắng xa xôi nắng

Say gió xuân về chẳng nói năng.

Hà Nội, 3.3.2011

Veo.

Tuesday, May 26, 2015
helycharlotte:
“By Svetlana Batura
”

helycharlotte:

By Svetlana Batura

Friday, May 15, 2015

TA CÓ GÌ TRONG TÚI?

Một bật lửa, một viên kẹo ho, một con tem, một điếu thuốc lá vẹo đi một chút, một que tăm, một khăn tay, một bút mực, hai đồng 20-xu. Ðấy chỉ là một phần những gì tôi có trong mấy cái túi. Chả trách mấy cái túi phồng to lên. Nhiều người nhắc đến. Họ nói: Anh có cái đếch gì trong túi thế? Thường thì tôi chẳng trả lời. Tôi chỉ cười mỉm, đôi khi cười xoà, ngắn gọn, lễ độ. Như thể người ta vừa kể cho nghe một chuyện cười. Nếu họ lì lợm hỏi lại lần nữa, không chừng tôi cho họ xem tất cả những gì tôi có trong túi. Nhưng chẳng ai hỏi tới. Có gì đâu, chỉ cần tôi cười mỉm, hay cười xoà, hay im lặng ngượng nghịu một chút, là đủ để họ đổi sang đề tài khác rồi.

Thật ra thì mọi thứ tôi có trong túi đều đã được tuyển chọn cẩn thận, để tôi luôn luôn sẵn sàng. Mọi thứ có sẵn đó để tôi có thể có ưu thế ngay giây phút sự thật. Ðúng ra thì nói thế không chính xác. Phải nói là mọi thứ có sẵn đó để tôi khỏi bị bất lợi ngay giây phút sự thật. Bởi thật sự có ưu thế gì với một que tăm bằng gỗ hay một con tem? Thế nhưng, giả sử một cô gái đẹp, thật ra cũng chẳng cần phải đẹp, chỉ có duyên thôi, chẳng hạn một cô gái trông bình thường, có một nụ cười mê hồn khiến mình quên thở, mà hỏi xin mình một con tem, thậm chí không cần phải hỏi, chỉ cần đứng đấy trên đường, bên cạnh thùng bưu điện màu đỏ trong đêm mưa, cầm trên tay một phong thư chưa dán tem, ngờ ngợ không chừng mình tình cờ mà biết ở đâu đó có trạm bưu điện còn mở cửa vào giờ này, rồi nàng ho nhẹ một tiếng vì đang bị cảm, và đang tuyệt vọng nữa, bởi sâu thẳm trong lòng, nàng biết là không có trạm bưu điện nào trong vùng này còn mở cửa, chắc hẳn vào giờ khuya khoắc như thế; và ngay giây phút ấy, giây phút sự thật, nàng không nói: Anh có cái đếch gì trong túi thế? mà nàng sẽ biết ơn vô cùng về con tem, cũng có thể nàng không đến nỗi biết ơn, nàng chỉ mỉm nụ cười mê hồn ấy của nàng thôi; một con tem đổi lấy một nụ cười mê hồn thì tôi sẵn sàng đổi bất cứ lúc nào, thậm chí cả khi giá mua con tem tăng tới trời mà giá mua nụ cười rớt tận đất đi nữa.

Sau nụ cười ấy, nàng sẽ nói: cảm ơn anh, rồi ho lần nữa, bởi nàng đang bị cảm, nhưng cũng bởi nàng hơi mắc cở. Và tôi sẽ mời nàng viên kẹo ho. Anh còn có gì trong túi thế? Nàng sẽ hỏi, nhưng rất hiền dịu, không nói chữ “đếch” và không có ý xấu. Ðể tôi sẽ trả lời không chút ngần ngừ rằng: Tất cả những gì em cần, cưng à! Tất cả những gì em cần, suốt đời!

Thế đấy, bây giờ thì rõ rồi nhé. Ðấy là tất cả những gì tôi có trong túi. Một cơ may để khỏi thất bại. Một cơ may nhỏ nhoi thôi. Không lớn, thậm chí không có gì chắc chắn. Tôi hiểu thế, tôi đâu có ngu. Một cơ may nhỏ xíu, cho là thế đi, để khi hạnh phúc trờ tới, tôi có thể nói: Vâng, chứ không phải nói: Xin lỗi, tôi không có điếu thuốc / que tăm / đồng xu cho vào máy bán đồ uống. Ðấy, thứ tôi có sẵn sàng trong túi đầy phình lên ấy, là một cơ may nhỏ xíu để nói: Vâng, và không phải tiếc nuối chút nào.

(Etgar Keret)

https://www.youtube.com/watch?v=6qrwwM1Hgwk
——————————–

Wednesday, May 13, 2015
Monday, May 11, 2015

xich-lo-o

Một buổi trưa hoa bằng lăng vẫn cũ
Như hoạ tiết lỗi thời
Năm nay váy hoa lên ngôi
Phố dài guốc cao thấp thỏm 

Chiếc xe đạp chở nỗi buồn của những cánh đồng
Rao bán dọc phố
Tóc ngắn nơ cài bỏ đi biền biệt
Trên cao môi đỏ hững hờ 

Chiếc xe đạp chở nỗi buồn của những cánh đồng
Trong giấc mơ có thêm em nữa
Con gái phố lâu lâu không về
Người ta nhắc tên em ở quán vắng vỉa hè 

Phố điểm hoạ tiết trí nhớ
Mỏi mệt mùa bằng lăng
Buổi sáng ấy em ngồi cắm bình hoa nhẹ dạ
Rồi biền biệt đi tìm cánh đồng. 

Thursday, May 7, 2015

Những đôi mắt vùng cao 

( bản Kẹp A - Xã Minh Sơn -  Hà Giang)

Sunday, April 12, 2015
sweet-loving-sex:
“for more pleasure cum follow me
”

sweet-loving-sex:

for more pleasure cum follow me